Chủ Tịch Huy

Aug 22

Huy ơi đừng khóc

Kìa mặt trời mọc
Ánh nắng khắp nơi
Dù lòng tơi bời
Em ơi đừng khóc


Giờ đây là lúc
Em hãy đứng lên
Cầm đèn giữa đêm
Một mình em bước

Dù rằng phía trước
Có nhiều chông gai
Con đường còn dài
Nên em đừng khóc

___________________________________

Thơ của chị Hà

Aug 21

Em ơi…

em ơi, nếu yêu anh.
Xin em đừng nhầm
quyển Nhiệt Đới Buồn mà em hay thấy trên kệ sách của anh,
một kiệt tác về dân tộc học,
với một quyển tiểu thuyết diễm tình
Và quyển Địa Đàng ở Phương Đông
mà anh đang đọc
cũng không liên quan gì đến thiên đường tình yêu bên bờ biển…

Aug 19

“Em yêu, em có muốn trở thành người yêu cũ của anh không?” — Cách nói lời chia tay mới nghĩ ra

Apr 24

Những hoang tưởng về du lịch balô

Mặc dù mình còn lâu mới đủ kinh nghiệm và trải nghiệm để viết sách travel advice như bạn Rolf Potts, hay thậm chí là như em Chíp Huyền :)), nhưng dù sao thì mình cũng vừa thực hiện xong chuyến backpacking đầu tiên trong đời. Cũng ngắn thôi, nếu so với các bạn backpacker khác, nhưng nó là dream-come-true đối với mình. Gần hai tháng ở Ấn Độ là sự hiện thực hóa những gì mình đã nghĩ đến và mơ về trong một thời gian rất lâu. Hơn thế nữa, chuyến đi vừa rồi còn khiến cho cái nhìn của mình về việc đi backpacking trở nên chân thực hơn, vì giờ mình đã không còn là người “đứng ngoài nhìn vào” nữa. 

Sau đây mình xin chia sẻ với các bạn một số điều “hoang tưởng” mình đã có trước chuyến đi Ấn Độ, mà theo mình thấy thì thực tế hoàn toàn ngược lại:

Vài điều khiêm tốn thế thôi. Sau này nếu có gì mình sẽ chia sẻ thêm. :)) Chúc các bạn đi khỏe!

Apr 19

Ở trển xuống

Người thú vị nhất mình gặp ở Ấn Độ trong chuyến đi vừa rồi là một người đàn ông Ấn Độ trung niên, độ 50 tuổi, đang sống ở London. Ông thường về Ấn Độ nghỉ ngơi vào mùa đông, vì trong khoản thời gian này, ở Anh rất lạnh. Mình gặp ông ấy lần đầu tiên ở bên bờ sông Hằng, Varanasi, và sau đó, một cách vô tình, gặp lại ông ở Delhi, ngay trong lễ hội Holi. 

Ông này nói rất nhiều và nói rất hay. Hai cuộc nói chuyện với ông ta giúp mình ngộ ra nhiều thứ, không phải những thứ cao siêu vĩ đại, nhưng khiến mình suy nghĩ thông thoáng hơn. Mình gọi ông ta là “Ở trển xuống

Ở Varanasi, mình đã ngồi nói chuyện với ông ấy suốt một tiếng đồng hồ. Thật ra chủ yếu là ông ấy nói, mình chỉ gật gù khen hay. Đây là tóm tắt cuộc nói chuyện đó:

Lần gặp thứ hai, bất ngờ, ở Delhi, trong lễ hội Holi. Ông ta là người duy nhất trên cả khu phố không dính một chút bột màu nào. Ngồi xuống, mỗi người một cốc chai. Đây là một phần cuộc nói chuyện: 

Apr 13

Đang rất nhớ những ngày ở Varanasi. Đó là những ngày mà mình lang thang trong những con phố nhỏ rối rắm đầy mùi phân bò pha quyện với mùi trầm hương, lâu lâu dừng lại ăn những cái bánh ngọt nhỏ làm từ sữa, mỗi ngày hai lần ăn lassi, chiều nào cũng ra bờ ghat ngồi uống chai, trò chuyện với người qua kẻ lại.
Nhớ buổi sáng sớm đáp tàu từ NJP, đi bộ một đoạn dài từ đường cái vào phố cổ, qua những khu chợ lác đác những người kéo xe, người bán hàng, người làm thuê làm mướn… đang uể oải chuẩn bị cho một ngày mới…  
Nhớ cái buổi trưa nằm dài trên bờ ghat, dưới tấm bạt màu xanh che nắng, nghe tiếng cầu nguyện phát ra từ một nhóm các ông bụng bự cởi trần đóng khố, đoán rằng họ đang cầu nguyện cho các nạn nhân tsunami ở Nhật
Nhớ đến những lời từ “sứ giả của Chúa”, người không rõ vì lý do gì bỏ ra hàng tiếng đồng hồ ngồi tâm sự với mình về Chúa, thần thánh, đời sống, gia đình, vợ, và con cái.
Nhớ tiếng tabla thiên tài ở Brown Head Bakery…

Nói chung là nhớ Ấn Độ nói chung và Varanasi nói riêng.

Đang rất nhớ những ngày ở Varanasi. Đó là những ngày mà mình lang thang trong những con phố nhỏ rối rắm đầy mùi phân bò pha quyện với mùi trầm hương, lâu lâu dừng lại ăn những cái bánh ngọt nhỏ làm từ sữa, mỗi ngày hai lần ăn lassi, chiều nào cũng ra bờ ghat ngồi uống chai, trò chuyện với người qua kẻ lại.

Nhớ buổi sáng sớm đáp tàu từ NJP, đi bộ một đoạn dài từ đường cái vào phố cổ, qua những khu chợ lác đác những người kéo xe, người bán hàng, người làm thuê làm mướn… đang uể oải chuẩn bị cho một ngày mới…

Nhớ cái buổi trưa nằm dài trên bờ ghat, dưới tấm bạt màu xanh che nắng, nghe tiếng cầu nguyện phát ra từ một nhóm các ông bụng bự cởi trần đóng khố, đoán rằng họ đang cầu nguyện cho các nạn nhân tsunami ở Nhật

Nhớ đến những lời từ “sứ giả của Chúa”, người không rõ vì lý do gì bỏ ra hàng tiếng đồng hồ ngồi tâm sự với mình về Chúa, thần thánh, đời sống, gia đình, vợ, và con cái.

Nhớ tiếng tabla thiên tài ở Brown Head Bakery…

Nói chung là nhớ Ấn Độ nói chung và Varanasi nói riêng.

Jan 11

Typical conversations

Nhi: Ta thích đi du lịch ở mấy chỗ hiện đại, sạch sẽ… ví dụ như Châu Âu

Huy: Ừhm, typical…

Nhi: hahaha

———————————

Huy: My mom doesn’t get this backpacking stuff.

Huy: She keeps questioning me a lot of ‘why’.

Huy: like ‘Why do you need to travel that far?’.

Sakura Nozaki: hahahahaha

Sakura Nozaki: she’s typical Vietnamese.

———————————

Huy: Ỉa chưa mi?

Nu: Ỉa rồi. Mi ỉa chưa?

Huy: Ta ỉa hồi chiều rồi.

———————————

Huy: Ăn từ từ thôi, đợi hai đứa kia tới.

Nhi: Tụi hắn chủ yếu ăn đồ thừa thôi.

Huy: … ừhm…

———————————

Huy: …

Nhi: …

———————————

Huy: Mi còn cách cân nặng mong muốn bao nhiêu xa nữa?

Nhi: Ba ngày ăn kiêng.

Huy: …. (for a while) … hahaha

———————————

Dec 26

Ramona Flowers

Ramona Flowers

Dec 22

“Go! See the world!”

Dec 21