Chủ Tịch Huy

và nỗ lực thoát ra khỏi đường ray trên một đoàn tàu điên...

anh là ai?
August 22, 2011 at 2:26pm
2 notes

Huy ơi đừng khóc

Kìa mặt trời mọc
Ánh nắng khắp nơi
Dù lòng tơi bời
Em ơi đừng khóc


Giờ đây là lúc
Em hãy đứng lên
Cầm đèn giữa đêm
Một mình em bước

Dù rằng phía trước
Có nhiều chông gai
Con đường còn dài
Nên em đừng khóc

___________________________________

Thơ của chị Hà

August 21, 2011 at 10:37am
1 note

Em ơi…

em ơi, nếu yêu anh.
Xin em đừng nhầm
quyển Nhiệt Đới Buồn mà em hay thấy trên kệ sách của anh,
một kiệt tác về dân tộc học,
với một quyển tiểu thuyết diễm tình
Và quyển Địa Đàng ở Phương Đông
mà anh đang đọc
cũng không liên quan gì đến thiên đường tình yêu bên bờ biển…

August 19, 2011 at 2:58pm
37 notes

Em yêu, em có muốn trở thành người yêu cũ của anh không?

— Cách nói lời chia tay mới nghĩ ra

April 24, 2011 at 2:59am
33 notes

Những hoang tưởng về du lịch balô

Mặc dù mình còn lâu mới đủ kinh nghiệm và trải nghiệm để viết sách travel advice như bạn Rolf Potts, hay thậm chí là như em Chíp Huyền :)), nhưng dù sao thì mình cũng vừa thực hiện xong chuyến backpacking đầu tiên trong đời. Cũng ngắn thôi, nếu so với các bạn backpacker khác, nhưng nó là dream-come-true đối với mình. Gần hai tháng ở Ấn Độ là sự hiện thực hóa những gì mình đã nghĩ đến và mơ về trong một thời gian rất lâu. Hơn thế nữa, chuyến đi vừa rồi còn khiến cho cái nhìn của mình về việc đi backpacking trở nên chân thực hơn, vì giờ mình đã không còn là người “đứng ngoài nhìn vào” nữa. 

Sau đây mình xin chia sẻ với các bạn một số điều “hoang tưởng” mình đã có trước chuyến đi Ấn Độ, mà theo mình thấy thì thực tế hoàn toàn ngược lại:

  • Đi du lịch tốn nhiều tiền. Hoàn toàn sai lầm luôn. Mình nghe nhiều bạn nói với mình những thứ như “ôi ước gì tao có thể đi được giống như mày, một tháng thôi cũng được”. Mình cũng trả lời lại là “mày muốn sao mày không đi đi, ước ao gì zậy”. Thì các bạn ý bảo là các bạn ý không có tiền. Thật ra tiền không phải là vấn đề, vấn đề ở đây là bạn không thể giải thoát mình ra khỏi sự ràng buộc của cuộc sống hàng ngày, hay nói một cách triết lý hơn là “gông cùm của chủ nghĩa tiêu thụ”. Gần 2 tháng ở Ấn Độ, mình chỉ tiêu số tiền chưa bằng 2/3 số tiền bạn bỏ ra để mua một cái iPhone. Mỗi ngày mình xài không quá 8 USD, nếu không kể tiền tàu xe từ chỗ này qua chỗ khác. Đi du lịch chỉ tốn kém khi bạn đi như thể một ông hoàng bà chúa, lo sợ bị nhiễm bẩn, bị bệnh, bị cướp giật, và tự tách mình ra khỏi cuộc sống hàng ngày của người địa phương. Nói chung, đi du lịch sẽ rẻ như bèo nếu bạn ăn uống ngủ nghỉ đúng như cách của người địa phương vẫn làm hàng ngày.
  • Nên chuẩn bị thật kỹ trước khi đi. Thật ra bạn nên chuẩn bị, nhưng không nên kỹ. Tức là, bạn nên đứng trên ranh giới giữa biết và không biết. Bạn chỉ nên nắm thông tin về khí hậu, những nét văn hóa nổi bật của địa phương, và chi phí sinh hoạt ở đó. Đừng chuẩn bị quá kỹ, đừng lên lịch rõ ràng cho cả chuyến đi. Bạn không nên biết ngày mai bạn sẽ làm gì trừ khi bạn đang ở ngày hôm nay. Sai lầm lớn nhất là đặt trước vé tàu xe và book trước khách sạn trước khi đi. Bởi làm vậy sẽ biến chuyến đi của bạn thành một chuyến nghỉ mát không hơn không kém. Có lần mình đến Darjeeling vào nửa đêm, cả thị trấn đóng cửa tắt đèn đi ngủ, chả có khách sạn nào chịu mở cửa cho mình. Lúc đó một ông giáo viên dạy môn Hóa Học ở một trường cấp hai trong thị trấn đã cho mình ngủ nhờ, và sáng hôm sau còn cho mình ăn sáng free luôn. Đó là một trải nghiệm cực kỳ lý thú. Cái lần đầu tiên mình xếp hàng mua vé tàu ở ga, mình không hề biết về cái gọi là “waiting list ticket”. Mình được bán cho cái vé xếp hàng ở vị trí thứ 168, kiểu như 100% là sẽ không có chỗ ngồi trên tàu. Cả đêm đó mình phải ngồi trên sàn tàu, gần nhà vệ sinh, với một đại gia đình Ấn Độ, đến gần sáng thì mình được “cấp” cho một chỗ ngồi sau khi hối lộ cho ông soát vé 100 rupee. Đó là trải nghiệm tuyệt vời nhất của mình trong suốt cả chuyến đi luôn. Cho nên hãy đi một cách thoải mái, tự do, để cho số phận dẫn dắt. Giống như Tyler Durden đã nói: “you’re trying too much to control, just let go”.
  • Đi du lịch bụi là cực kỳ nguy hiểm, phải hết sức cẩn thận. Thực ra bạn cũng nên cẩn thận, nhưng chả có gì nguy hiểm cả đâu. Nếu bạn không biết cách làm chủ được tình huống thì bạn sẽ gặp nguy hiểm ngay cả khi bạn đang nằm ngủ trên ghế sofa ở nhà. Trước khi đến Ấn Độ, mình đã rất lo lắng vì sách vở, cũng như nhiều người khuyến cáo rằng ở Ấn Độ rất nguy hiểm, và rất bẩn thỉu, nên phải cẩn thận, phải hết sức đề phòng, hoặc tốt nhất là nên đi Singapore thôi. Những ngày đầu ở Ấn mình cũng run ghê lắm, nhưng sau khoảng 10 ngày thì mình nhận ra rằng mọi người ở nhà đang bị hoang tưởng. Ấn Độ cực kỳ an toàn và thanh bình, và mình nghĩ những đất nước khác cũng thế. Nếu bạn biết mình đang làm gì, biết cách đối xử với mọi người chung quanh một cách hợp lý, và chịu khó để mắt đến tài sản mà mình mang theo thì sẽ chả có gì xảy ra cả. Ở Ấn Độ cũng nhiều cứt bò thật, nhưng cứt bò so với cái đống hỗn tạp trong bồn rửa chén nhà bạn thì còn sạch chán. Có một lần mình đã ngủ lại nhà ga ở Kolkata do trễ tàu, nằm dài ra đất, gối đầu lên balo. Chung quanh mình là người vô gia cư nằm la liệt, và cảnh sát đang cầm gậy đuổi đánh họ ra khỏi nhà ga vì có thông tin về khủng bố, loa nhà ga phát lệnh yêu cầu mọi người tắt hết điện thoại di động đi… Nói chung, đó cũng là một trải nghiệm không bao giờ quên, mình sẽ không bao giờ thấy được những cảnh đó nếu mình về khách sạn ngủ vì sợ nguy hiểm. Cho nên, một lần nữa, hãy thoải mái và tận hưởng, nếu bạn đi du lịch với một tâm lý khép nép đề phòng thì quả thật là một sự lãng phí lớn tiền bạc và thời gian. 
  • Đi du lịch thì nên tiếp xúc với người địa phương càng nhiều càng tốt, càng tách ra khỏi các địa điểm du lịch càng tốt. Thực ra điều này cũng đúng, tuy nhiên, đừng quá gồng mình lên, đừng thực hiện điều đó một cách cực đoan. Bởi vì, việc tiếp xúc với những khách du lịch khác cũng hay hớm không kém. Dù sao thì họ cũng đến từ một nền văn hóa khác. Sẽ thật là thú vị nếu một buổi sáng sớm, bạn đi dạo bên bờ sông Hằng ở Varanasi, bạn bắt gặp một ông người Pháp, và ông ấy giảng cho bạn nghe về môn khí công Trung Quốc.Còn việc tiếp xúc với người địa phương thì sẽ đến rất thoải mái, tự nhiên, phong phú và đa dạng nếu bạn thực hiện 3 điều trên, tức là sinh hoạt với tiêu chuẩn của người địa phương, không chuẩn bị kỹ, và không sợ nguy hiểm. :)
  • Đi du lịch thì nên đến các địa điểm nổi tiếng, đậm đà bản sắc địa phương. Điều này thì cũng không sai. Nhưng một trong những địa điểm thú vị nhất mà mình đã đến ở Ấn Độ là Ahmedabad, một thành phố khá là hiện đại theo kiểu phương Tây và chả có bóng khách du lịch nào. Lý do ban đầu để mình đến đó chỉ là vì mình nghe nói ở đó có máy ATM của ngân hàng HSBC. Mình ở đó 2 ngày, và đó là 2 ngày tràn đầy màu sắc và hoạt động. Mình đã ăn uống ở quán ăn bình dân, đầy nhân viên văn phòng ra ăn trưa. Mình đã ngủ ở một phòng dorm cùng với các bạn sinh viên, công nhân ở các vùng quê lân cận đến để luyện thi và tìm việc. Đó quả là một trải nghiệm cực kỳ địa phương, cực kỳ “không du lịch”. Cho nên, hãy cứ đi đến bất cứ đâu, vì bất cứ lý do gì, đừng ngại gì cả, chính cuộc sống sẽ dẫn bạn đến những điều thú vị. 
  • Nên đem theo đồ dùng đầy đủ. Sai lầm lớn nhất của mình trong chuyến đi vừa rồi là đem theo khá đầy đủ đồ, từ quần, áo thun cho đến áo khoác. Mình đã phải rên rỉ vì độ nặng của cái balô trong suốt nửa tháng cuối cùng, sau khi mua thêm một cơ số quà cáp cho gia đình. Kinh nghiệm của mình là chỉ đem theo vài bộ quần áo, giày dép, thuốc, và một vài dụng cụ cần thiết. Nơi nào giá lạnh thì chắc chắn trong chợ sẽ có bán áo len, nơi nào hay mưa thì thể nào cũng có bán dù. Không nên đem theo quá đầy đủ từ nhà. Vật dụng hữu ích nhất cho mình trong suốt chuyến đi có lẽ là cái lungi (giống như cái xà-rông) mình mua trong chợ ở Kolkata. Mình dùng nó để quấn thay cho quần, trải ra đất nằm ngủ bên bờ sông, đắp về đêm trên tàu, trải trên giường ở dorm… Tóm lại là, hãy đem theo càng ít đồ càng tốt.

Vài điều khiêm tốn thế thôi. Sau này nếu có gì mình sẽ chia sẻ thêm. :)) Chúc các bạn đi khỏe!

April 19, 2011 at 11:30pm
Notes

Ở trển xuống

Người thú vị nhất mình gặp ở Ấn Độ trong chuyến đi vừa rồi là một người đàn ông Ấn Độ trung niên, độ 50 tuổi, đang sống ở London. Ông thường về Ấn Độ nghỉ ngơi vào mùa đông, vì trong khoản thời gian này, ở Anh rất lạnh. Mình gặp ông ấy lần đầu tiên ở bên bờ sông Hằng, Varanasi, và sau đó, một cách vô tình, gặp lại ông ở Delhi, ngay trong lễ hội Holi. 

Ông này nói rất nhiều và nói rất hay. Hai cuộc nói chuyện với ông ta giúp mình ngộ ra nhiều thứ, không phải những thứ cao siêu vĩ đại, nhưng khiến mình suy nghĩ thông thoáng hơn. Mình gọi ông ta là “Ở trển xuống

Ở Varanasi, mình đã ngồi nói chuyện với ông ấy suốt một tiếng đồng hồ. Thật ra chủ yếu là ông ấy nói, mình chỉ gật gù khen hay. Đây là tóm tắt cuộc nói chuyện đó:

  • Ông ta (chỉ một “sadhu” đang nghe điện thoại): Ha ha ha, ông ta có điện thoại di động kìa. Ha ha ha
  • Mình: Bộ ông ta không phải là sadhu thật hả? 
  • Ông ta: Tất nhiên là không. Ông ta làm trò để xin tiền thôi.
  • Mình: Vậy ngày nay còn có sadhu nào là thật không?  
  • Ông ta: Còn chứ, nhưng không phải là ông kia. Ha ha ha. Họ ở khắp nơi nhưng không phải lúc nào cũng gặp được.
  • Mình: Uhmmm
  • Ông ta: Tuy nhiên sadhu không quan trọng. (nghỉ một lúc). Chúa cũng không quan trọng. Quan trọng là bạn, là tôi. Bất kể chúng ta là ai, chúng ta ở đâu, theo tôn giáo gì, chúng ta vẫn là quan trọng nhất.
  • Mình: Uhhhhhhmmmmmmm…..
  • Ông ta: Cậu có hay cầu nguyện không?
  • Mình: Tôi theo đạo Phật.
  • Ông ta: Ồh, không quan trọng. Bất kể cậu theo tôn giáo gì, khi cậu cầu nguyện hoặc tụng kinh, hoặc nghĩ về Chúa của cậu, lúc đó cậu cũng giống như tôi, khi tôi cầu nguyện cho vị Chúa của riêng tôi. Lúc đó, bất kể Chúa của chúng ta là ai, đức Phật hay thần Shiva, thực chất chúng ta cùng hướng về một thứ duy nhất, điều tốt đẹp cho chúng ta và gia đình của chúng ta. Phải không?
  • Mình: Uhhhhhhhhmmmmmmmmm…
  • Ông ta: Có hai loại người, loại người hướng đến sự thiêng liêng (nguyên gốc: worship-man) và loại người hướng đến gia đình. Tôi là loại người hướng đến gia đình.
  • Mình: À đúng, tôi cũng cho rằng gia đình là quan trọng nhất.
  • Ông ta: Ồh không, cái đó còn tùy vào từng người. Tôi rất yêu mến thần Shiva, nhưng việc cầu nguyện Ngài, đối với tôi không quan trọng bằng việc gặp gỡ hai đứa con của mình mỗi khi đi làm về.
  • Mình: Ồh, đúng.
  • (nghỉ một lúc, gọi thêm một cốc chai mới, rút thuốc lá ra, mời, châm lửa, hút…)
  • Ông ta: Cậu từ đâu đến? Hàn Quốc hả?
  • Mình: Không, tôi từ Việt Nam. Rất nhiều người ở đây nghĩ rằng tôi là người Hàn Quốc hoặc Nhật Bản.
  • Ông ta: Ha ha ha. Có rất nhiều khách du lịch Hàn Quốc ở đây. Tưởng chừng như nếu người Ấn Độ bỏ đi hết thì người ta sẽ tưởng lầm rằng thành phố này là của người Hàn.
  • Mình: Ha ha ha. Tôi lại thấy nhiều người Nhật hơn là người Hàn.
  • Ông ta: Ha ha ha. Thật ra chuyện đó không quan trọng. Quốc tịch nào thì cũng như nhau cả thôi. Cậu và tôi. Người Việt Nam hay người Ấn Độ. Quốc gia của chúng ta, cũng chỉ là nơi chúng ta sinh ra, không hơn không kém. Hãy nhìn đi, tôi sinh ra ở Varanasi, nhưng giờ nhà của tôi thì ở London, và mùa đông thì tôi ở đây. Còn cậu, cậu sinh ra ở Việt Nam, nhưng giờ cậu đang ngồi đây uống chai đó thôi. Điều quan trọng là nơi chúng ta đi tới, chứ không phải là nơi chúng ta bắt đầu.
  • Mình: Ừhm, ông nói đúng.
  • (nghỉ 30 giây)
  • Ông ta: Với lại, ai biết được là kiếp sau cậu ở đâu? Chắc gì kiếp sau cậu sẽ lại là người Việt Nam, biết đâu cậu sẽ trở thành người Bắc Hàn cũng nên. Ha ha ha. Điều đó phụ thuộc vào những gì cậu làm trong kiếp này, tốt hay là xấu.
  • Mình: Ừhm, cũng đúng…
  • Ông ta (chỉ vào người lái đò dưới sông): Ông lái đò kia, cũng chẳng khác gì tôi và cậu, cũng như không khác gì đám khách du lịch Hàn Quốc kia. Chúng ta như nhau hết. Chúng ta đều là khách du lịch, đều là khách lữ hành. Kể cả khi cậu ở một chỗ trong suốt cuộc đời và không đi đâu hết, khi chết cậu cũng phải đi thôi. Ở đây ý tôi là đi lên. (cười rất to và rất lâu).
  • Mình: ha ha ha ha ha.
  • (nghỉ một lúc)
  • Ông ta: Vợ tôi mất mười mấy năm trước. 
  • Mình: Ồ, tôi rất tiếc.
  • Ông ta: Ồh không, ha ha ha, tiếc cái gì. Tôi nhắc đến chỉ là để bắt đầu nói cho cậu nghe về phụ nữ (chỉ vào một nữ khách du lịch đi ngang qua). Ha ha ha. Dù cho Chúa của cậu có là ai, họ cũng không mạnh bằng phụ nữ. Ha ha ha.
  • Mình: ha ha ha, thật vậy sao?
  • Ông ta: Phụ nữ điều khiển cuộc đời cậu, làm cho cậu buồn, làm cho cậu vui, làm cho cậu muốn và không muốn. Họ đem đến cho cậu thứ quý báu nhất mà cậu sẽ có trong cuộc đời này, đó là các con của cậu. Và họ cũng sẽ làm cho cuộc đời cậu trở nên chậm chạp và buồn tẻ khi họ ra đi. Cho nên, hãy cẩn thận với họ. Hãy chọn một phụ nữ như khi cậu chọn Chúa của cậu vậy. Ha ha ha ha ha ha 
  • Mình: Ha ha ha ha ha ha ha ha 
  • Ông ta: Ha ha ha ha ha ha ha ha 
  • Mình: Ha ha ha ha ha ha ah
  • Ông ta: Ha ha haaaaaaaaaaaaa………..
  • (nghỉ một lúc, đứng dậy mua ít bánh quy, cho đàn chó hoang bên bờ sông ăn, chào từ biệt rồi bỏ đi mất…) 

Lần gặp thứ hai, bất ngờ, ở Delhi, trong lễ hội Holi. Ông ta là người duy nhất trên cả khu phố không dính một chút bột màu nào. Ngồi xuống, mỗi người một cốc chai. Đây là một phần cuộc nói chuyện: 

  • Ông ta (rút gói thuốc lá ra, trong gói có 2 loại thuốc, loại gầy và loại to thông thường): Hút thuốc đi, cậu lấy loại nào?
  • Mình: Loại to.
  • Ông ta: Ồh, uống chai đi!
  • Mình: Sao ông không tham gia Holi? Người ông không có chút bột màu nào cả?
  • Ông ta: Kể từ khi vợ tôi mất, tôi không tham gia vào bất cứ cuộc vui nào cả. Ha ha ha. Ôi, phụ nữ!!!
  • Mình: Ồh.
  • Ông ta: Vậy tuần sau cậu bay ra khỏi Ấn Độ hả? Tiếp theo là nước nào?
  • Mình: Tôi định sẽ đi về nước bằng đường bộ, xuyên qua Malaysia, Thái Lan, Lào. Nhưng mẹ tôi đã lo lắng quá mức. Nên tôi đã mua vé bay thẳng từ Malaysia về nước hồi cách đây mấy ngày.
  • Ông ta: Ồh, một lựa chọn đúng đắn. Cậu không nên bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để làm một điều gì đó tốt đẹp dành cho mẹ cậu. Không nên để cho mẹ cậu nói riêng, và phụ nữ nói chung lo lắng. Ha ha ha.
  • Mình: Ha ha.
  • Ông ta: Cậu có biết mức độ quan tâm và lo lắng mà một người phụ nữ dành cho con mình nó nhiều đến thế nào không?
  • Mình: ???
  • Ông ta: Khi vợ tôi nằm trên giường bệnh, một ngày trước khi cô ấy chết, tôi và hai đứa con ở bên cạnh cô ấy suốt cả ngày hôm đó. Đến chiều, tôi bảo thằng con lớn của tôi dẫn em nó về, vì tôi muốn ở lại bên cạnh cô ấy.
  • Mình: Ồh…
  • Ông ta: Nhưng khi cô ấy thấy tôi quay lại sau khi dắt hai đứa nhỏ ra khỏi bệnh viện, cô ấy đã nhất quyết không chịu. Cô ấy muốn tôi đuổi theo và dắt hai đứa nhỏ về tận nhà. Vì cô ấy không hề yên tâm một chút nào… Cậu thấy đấy, phụ nữ, chỉ vì cho con, họ sẵn sàng từ chối cả chồng họ, ngay cả khi họ chẳng còn bao nhiều thời gian để sống nữa.
  • Mình: Ồh…
  • Ông ta: Ha ha ha, cho nên hãy đừng làm mẹ cậu lo lắng. Ha ha ha ha. 
  • Mình: Ha ha ha.
  • Ông ta: Tôi phải về khách sạn ngủ đây. Chúc cậu một chuyến đi an toàn. Cậu là một người đàn ông tốt. Ồh không, một đứa trẻ ngoan, cậu chưa phải là đàn ông khi cậu chưa có được người phụ nữ của riêng mình. Ha ha ha ha ha ha ha ha ha 

April 13, 2011 at 4:25pm
0 notes
Đang rất nhớ những ngày ở Varanasi. Đó là những ngày mà mình lang thang trong những con phố nhỏ rối rắm đầy mùi phân bò pha quyện với mùi trầm hương, lâu lâu dừng lại ăn những cái bánh ngọt nhỏ làm từ sữa, mỗi ngày hai lần ăn lassi, chiều nào cũng ra bờ ghat ngồi uống chai, trò chuyện với người qua kẻ lại.
Nhớ buổi sáng sớm đáp tàu từ NJP, đi bộ một đoạn dài từ đường cái vào phố cổ, qua những khu chợ lác đác những người kéo xe, người bán hàng, người làm thuê làm mướn… đang uể oải chuẩn bị cho một ngày mới…  
Nhớ cái buổi trưa nằm dài trên bờ ghat, dưới tấm bạt màu xanh che nắng, nghe tiếng cầu nguyện phát ra từ một nhóm các ông bụng bự cởi trần đóng khố, đoán rằng họ đang cầu nguyện cho các nạn nhân tsunami ở Nhật
Nhớ đến những lời từ “sứ giả của Chúa”, người không rõ vì lý do gì bỏ ra hàng tiếng đồng hồ ngồi tâm sự với mình về Chúa, thần thánh, đời sống, gia đình, vợ, và con cái.
Nhớ tiếng tabla thiên tài ở Brown Head Bakery…

Nói chung là nhớ Ấn Độ nói chung và Varanasi nói riêng.

Đang rất nhớ những ngày ở Varanasi. Đó là những ngày mà mình lang thang trong những con phố nhỏ rối rắm đầy mùi phân bò pha quyện với mùi trầm hương, lâu lâu dừng lại ăn những cái bánh ngọt nhỏ làm từ sữa, mỗi ngày hai lần ăn lassi, chiều nào cũng ra bờ ghat ngồi uống chai, trò chuyện với người qua kẻ lại.

Nhớ buổi sáng sớm đáp tàu từ NJP, đi bộ một đoạn dài từ đường cái vào phố cổ, qua những khu chợ lác đác những người kéo xe, người bán hàng, người làm thuê làm mướn… đang uể oải chuẩn bị cho một ngày mới…

Nhớ cái buổi trưa nằm dài trên bờ ghat, dưới tấm bạt màu xanh che nắng, nghe tiếng cầu nguyện phát ra từ một nhóm các ông bụng bự cởi trần đóng khố, đoán rằng họ đang cầu nguyện cho các nạn nhân tsunami ở Nhật

Nhớ đến những lời từ “sứ giả của Chúa”, người không rõ vì lý do gì bỏ ra hàng tiếng đồng hồ ngồi tâm sự với mình về Chúa, thần thánh, đời sống, gia đình, vợ, và con cái.

Nhớ tiếng tabla thiên tài ở Brown Head Bakery…

Nói chung là nhớ Ấn Độ nói chung và Varanasi nói riêng.

January 11, 2011 at 2:11am
1 note

Typical conversations

Nhi: Ta thích đi du lịch ở mấy chỗ hiện đại, sạch sẽ… ví dụ như Châu Âu

Huy: Ừhm, typical…

Nhi: hahaha

———————————

Huy: My mom doesn’t get this backpacking stuff.

Huy: She keeps questioning me a lot of ‘why’.

Huy: like ‘Why do you need to travel that far?’.

Sakura Nozaki: hahahahaha

Sakura Nozaki: she’s typical Vietnamese.

———————————

Huy: Ỉa chưa mi?

Nu: Ỉa rồi. Mi ỉa chưa?

Huy: Ta ỉa hồi chiều rồi.

———————————

Huy: Ăn từ từ thôi, đợi hai đứa kia tới.

Nhi: Tụi hắn chủ yếu ăn đồ thừa thôi.

Huy: … ừhm…

———————————

Huy: …

Nhi: …

———————————

Huy: Mi còn cách cân nặng mong muốn bao nhiêu xa nữa?

Nhi: Ba ngày ăn kiêng.

Huy: …. (for a while) … hahaha

———————————

December 26, 2010 at 3:52pm
2 notes
Ramona Flowers

Ramona Flowers

December 22, 2010 at 2:13am
0 notes

Go! See the world!

December 21, 2010 at 10:39am
1 note
[Flash 9 is required to listen to audio.]

Chủ Tịch Huy tên thật là... Huy. Anh sinh ra và lớn lên tại thành phố Đà Nẵng, tuy nhiên anh có một thời gian dài lang thang kiếm ăn bằng nghề lập trình web thuê ở cả Hà Nội và Tp Hồ Chí Minh. Nhìn chung anh là người hay lý sự, thích đùa cợt và mải chơi.

Chủ Tịch Huy yêu thích đi du lịch balô, đọc sách, uống 2 ly cà phê đen mỗi sáng và ngồi một chỗ ngẫm nghĩ.

Bạn có thể search tên "Chủ Tịch Huy" trên Facebook để kết bạn với anh nếu thích.