Đang rất nhớ những ngày ở Varanasi. Đó là những ngày mà mình lang thang trong những con phố nhỏ rối rắm đầy mùi phân bò pha quyện với mùi trầm hương, lâu lâu dừng lại ăn những cái bánh ngọt nhỏ làm từ sữa, mỗi ngày hai lần ăn lassi, chiều nào cũng ra bờ ghat ngồi uống chai, trò chuyện với người qua kẻ lại.
Nhớ buổi sáng sớm đáp tàu từ NJP, đi bộ một đoạn dài từ đường cái vào phố cổ, qua những khu chợ lác đác những người kéo xe, người bán hàng, người làm thuê làm mướn… đang uể oải chuẩn bị cho một ngày mới…
Nhớ cái buổi trưa nằm dài trên bờ ghat, dưới tấm bạt màu xanh che nắng, nghe tiếng cầu nguyện phát ra từ một nhóm các ông bụng bự cởi trần đóng khố, đoán rằng họ đang cầu nguyện cho các nạn nhân tsunami ở Nhật
Nhớ đến những lời từ “sứ giả của Chúa”, người không rõ vì lý do gì bỏ ra hàng tiếng đồng hồ ngồi tâm sự với mình về Chúa, thần thánh, đời sống, gia đình, vợ, và con cái.
Nhớ tiếng tabla thiên tài ở Brown Head Bakery…
Nói chung là nhớ Ấn Độ nói chung và Varanasi nói riêng.